Thursday, August 25, 2011

Ác Mộng!

Ác mộng!
Ta tỉnh giấc
Trán đẫm mồ hôi
Tim đập. Liên hồi
Thở dốc!
 
Ta thấy mình đang khóc
Trên nấm mồ, của chính ta!
Ta thấy mình trong lòng đất
Giữa muôn vàn cỏ hoa...
Thây ma!
Từ đâu nhiều quá!
Toàn là ta! Toàn  là ta!
Muốn thoát! Làm sao ra?
Chúng núm chặt!
Ta vùng vẫy!
Ta vùng vẫy!
Chúng không tha!
Thây ma!
Thây ma!

Hét lớn, thoát ra!
May! Là ác mộng!
Phòng rộng
Một mình ta...
Phòng rộng
Toàn thây ma!
Phòng rộng...
 
 

Monday, August 22, 2011

Cảm Xúc...


Lại đến rồi sao, Ngài Nỗi Đau?
Ngài tới mang theo vạn nỗi sầu,
Lòng tôi đã khép, tim đóng cửa!
Ngày đừng đợi nữa, hãy đi mau!

Cốc! Cốc! Ai như Nàng Niềm Vui?
Nàng mang hoa tươi, miệng mỉm cười,
Lòng tôi đã khép, tim đóng cửa!
Nàng hãy về đi, tôi không vui...

Còn đứng kia sao, Ký Ức ơi?
Mày đợi đã lâu, nghĩ ngợi gì?
Cửa không muốn gõ, rời không muốn,
Lặng lẽ nơi này, ta với mi...

Thursday, August 11, 2011

Sẹo Thời Gian



Ôi sẹo thời gian, sẹo thời gian!
Máu vẫn rỉ, chẳng thể hàn gắn lại.
Vẫn âm ỉ đâu, vẫn còn tê tái
Trăm năm vẫn thế, mãi không lành...

Ruồi nhặng bu, trên máu mủ hôi tanh
Bọ dòi lúc nhúc, tranh gặm nhấm
Xám xịt, sần sùi, ung nhọt bám
Thịt nát, xương tan, lở loét hoang tàn!

Chết tiệt thời gian, khốn nạn thời gian!
Muốn hại ta, tâm tàn can phế?
Nực cười! Làm sao mày có thể!
Mạnh là ta và yếu sẽ là mi!
Cắn xé nữa đi, dày xéo nữa đi!
Xem ngươi thánh thiện, hay ta là ma quỉ?


 

Tuesday, August 9, 2011

Cổ Tích...


Cổ tích ơi, đã lâu rồi chẳng đến
Còn đó không, hay tan biến phương nào?
Còn đó không, hay về chốn trời cao?
Cho ta gửi, chút buồn vào dĩ vãng
Cho ta gửi, những chiều vàng ngập nắng
Đêm đầy sao và tuyết trắng mùa đông
Gửi cả theo, muôn triệu cánh hoa hồng
Gửi ngàn gió, từng thong dong khắp chốn
Gửi tiếng chim vui, gửi mùi hoa đượm
Gửi dòng suối reo, gửi tiếng nhạc buồn
Gửi suy tư và cả ký ức luôn!
Gửi nước mắt, gửi tâm hồm nghẹt thở!
Gửi ước mơ, vang tiếng cười trẻ nhỏ
Gửi hờn ghen, và cả những ơ thờ...
Gửi dùm ta, luôn cả những vần thơ!
Chỉ xin giữ, chút dại khờ tuổi trẻ
Là nụ hôn đầu, muôn quên nhưng không thể!
Chỉ vậy thôi, cổ tích nhé, vậy thôi...
Tạm biệt mi, cơn mộng đón ta rồi
Hẹn gặp lại, khi luân hồi, hậu kiếp.

Sunday, August 7, 2011

Đôi Mắt...


Có xá gì đâu, một chút buồn?
Một chút nuối tiếc, chút cô đơn?
Một chút xót xa và thương nhớ?
Một chút hoang mang, chút bẽ bàng?
Chỉ là chút nghĩ, thoáng vụt ngang
Lùa về ký ức, mang kỷ niệm
Đem về khoảnh khắc chưa từng chết...
Đắm chìm trong đôi mắt, biếc huyền!

Vĩnh biệt, ừ thì ta vĩnh biệt!
Biếc huyền, ôi sao vẫn biếc huyền!

Friday, July 29, 2011

Vân!


Thôi thì cũng thế mà thôi!
Thôi thì nước chảy, mây trôi xá gì!
Thôi thì, như gió cuốn đi
Thôi thì khói tỏa, thôi thì hương bay
Ngày qua lại vẫn qua ngày
Đời không chút ít đắng cay cũng nghèo
Chấp hằn chi chút gieo neo
Trời thênh thang rộng đất nhiều bao la!
Lẽ nào không chốn cho ta?
Lẽ nào lại chằng nơi mà hùng anh?
Hùng anh, ta vẫn hùng anh!
Bất thành mỹ quả, cũng thành tuyệt luân!

Wednesday, July 27, 2011

Vĩnh Biệt!

Vĩnh biệt em, tình yêu đầu của tôi!
Vĩnh biệt hạnh phúc của một thời nông nổi
Vĩnh biệt tim run, vĩnh biệt rồi ánh mắt
Vĩnh biệt ấp ôm, vĩnh biệt chiếc hôn đầu!


Nụ cười ấy, giờ này ở nơi đâu?
Bàn tay gầy, gió sương nào che phủ?
Đôi mắt buồn, còn rong chơi chốn cũ?
Làn da xưa, còn thơm chứ, hương nồng?


Cuộc đời ơi, liệu tôi tìm được không?
Dù chỉ chút hạnh phúc nào như thế?
Chẳng có đâu! Chẳng bao giờ có thể!
Ta sẽ chẳng yêu ai, yêu như thể tình đầu! 


Tới đây đi, nuối tiếc và niềm đau!
Trốn chạy làm gì, mình chẳng còn nhau nữa!
Lời cuối người ơi, rồi tâm hồn đóng cửa!
Vĩnh biệt em, tình yêu thuở ban đầu... 

Mộng...



Mơ gì đẹp nhé, giấc ngủ ơi?
Đồng xanh mênh mông, nắng rạng ngời
Gió thơm mùi đất, mùi lúa mới
Diều ai đang thả, tiếng sáo trôi...
Mơ gì vui nhé, giấc ngủ ơi?
Về lại ngày xưa, thuở ấu thời
Đẽo cù, bắn bi rồi đá bóng
Xe đạp những chiều cùng rong chơi

Mơ bình yên nhé giấc ngủ ơi?
Một ngày mưa giông phủ kín trời
Ngọn đèn dầu cũ, e ấp sáng
Nằm trong lòng, nghe mẹ ru, ầu ơi...

Mơ hạnh phúc nhé, giấc ngủ ơi!
Giây phút đầu tiên ấy, tuyệt vời!
Vạn điều cùng biến tan, tất cả!
Chỉ còn say đắm, môi kề môi...

"Mơ một ngày mai không thức dậy
Ngủ hoài trong giấc cuộc đời tôi!

 

Sunday, July 24, 2011

Sống...




Mở mắt ra nhìn, cõi đời u trọc!
Ta nhếch cười trông vạn kiếp ganh đua
Nào nhục vinh, nào kẻ thắng người thua
Nào yêu, ghét, nào dối lừa, tất thảy!
Thử hỏi được gì đằng sau ấy?
Ngoài nhớp nhuông, dơ dáy cõi tâm hồn?
Rồi được gì khi mắt nhắm, tay buông?
Ai cũng chỉ, chút hương tàn trên mộ!

Trở Lại...


Lâu rồi, không trở lại...
Phố còn dài thế không?
Lá vẫn rơi nhiều chứ?
Gió còn mát hương nồng?

Trời, vẫn mông-mênh-mông!
Mây nô đùa cùng chạy,
Mưa vẫn đỏng đảnh vậy,
Rơi nhẹ, rơi bay bay...

Tìm lân la đâu đây
Chút vị cà-phê đắng,
Chút khói thuốc nằng nặng.
Đời ta, không chút nắng!
Người đã đổi thay lòng...

Ý Niệm

Có những khi thả lòng theo xúc cảm
Nhận ra mình, đang nức nở trong tim
Những suy tư, ký ức, những niềm riêng
Ta mở cửa cho lùa vào, ý niệm.

Để được sống, ồn ào và mãnh liệt
Vùng vẫy kêu gào, trong thế giới của riêng ta!
Thỏa thích điên cuồng, thỏa thích xấu xa!
Thỏa thích yêu thương, mật ngọt và cay đắng!
Rồi ta khóc khi lòng ta trĩu nặng,
Và ta cười, ta mắng nhiếc thân ta,
Ôi mệt nhoài, chìm vào giấc trẻ thơ...
Mai tỉnh dậy, khép cửa lòng tồn tại.