Có xá gì đâu, một chút buồn?
Một chút nuối tiếc, chút cô đơn?
Một chút xót xa và thương nhớ?
Một chút hoang mang, chút bẽ bàng?
Chỉ là chút nghĩ, thoáng vụt ngang
Lùa về ký ức, mang kỷ niệm
Đem về khoảnh khắc chưa từng chết...
Đắm chìm trong đôi mắt, biếc huyền!
Vĩnh biệt, ừ thì ta vĩnh biệt!
Biếc huyền, ôi sao vẫn biếc huyền!

No comments:
Post a Comment