Thursday, August 25, 2011

Ác Mộng!

Ác mộng!
Ta tỉnh giấc
Trán đẫm mồ hôi
Tim đập. Liên hồi
Thở dốc!
 
Ta thấy mình đang khóc
Trên nấm mồ, của chính ta!
Ta thấy mình trong lòng đất
Giữa muôn vàn cỏ hoa...
Thây ma!
Từ đâu nhiều quá!
Toàn là ta! Toàn  là ta!
Muốn thoát! Làm sao ra?
Chúng núm chặt!
Ta vùng vẫy!
Ta vùng vẫy!
Chúng không tha!
Thây ma!
Thây ma!

Hét lớn, thoát ra!
May! Là ác mộng!
Phòng rộng
Một mình ta...
Phòng rộng
Toàn thây ma!
Phòng rộng...
 
 

Monday, August 22, 2011

Cảm Xúc...


Lại đến rồi sao, Ngài Nỗi Đau?
Ngài tới mang theo vạn nỗi sầu,
Lòng tôi đã khép, tim đóng cửa!
Ngày đừng đợi nữa, hãy đi mau!

Cốc! Cốc! Ai như Nàng Niềm Vui?
Nàng mang hoa tươi, miệng mỉm cười,
Lòng tôi đã khép, tim đóng cửa!
Nàng hãy về đi, tôi không vui...

Còn đứng kia sao, Ký Ức ơi?
Mày đợi đã lâu, nghĩ ngợi gì?
Cửa không muốn gõ, rời không muốn,
Lặng lẽ nơi này, ta với mi...

Thursday, August 11, 2011

Sẹo Thời Gian



Ôi sẹo thời gian, sẹo thời gian!
Máu vẫn rỉ, chẳng thể hàn gắn lại.
Vẫn âm ỉ đâu, vẫn còn tê tái
Trăm năm vẫn thế, mãi không lành...

Ruồi nhặng bu, trên máu mủ hôi tanh
Bọ dòi lúc nhúc, tranh gặm nhấm
Xám xịt, sần sùi, ung nhọt bám
Thịt nát, xương tan, lở loét hoang tàn!

Chết tiệt thời gian, khốn nạn thời gian!
Muốn hại ta, tâm tàn can phế?
Nực cười! Làm sao mày có thể!
Mạnh là ta và yếu sẽ là mi!
Cắn xé nữa đi, dày xéo nữa đi!
Xem ngươi thánh thiện, hay ta là ma quỉ?


 

Tuesday, August 9, 2011

Cổ Tích...


Cổ tích ơi, đã lâu rồi chẳng đến
Còn đó không, hay tan biến phương nào?
Còn đó không, hay về chốn trời cao?
Cho ta gửi, chút buồn vào dĩ vãng
Cho ta gửi, những chiều vàng ngập nắng
Đêm đầy sao và tuyết trắng mùa đông
Gửi cả theo, muôn triệu cánh hoa hồng
Gửi ngàn gió, từng thong dong khắp chốn
Gửi tiếng chim vui, gửi mùi hoa đượm
Gửi dòng suối reo, gửi tiếng nhạc buồn
Gửi suy tư và cả ký ức luôn!
Gửi nước mắt, gửi tâm hồm nghẹt thở!
Gửi ước mơ, vang tiếng cười trẻ nhỏ
Gửi hờn ghen, và cả những ơ thờ...
Gửi dùm ta, luôn cả những vần thơ!
Chỉ xin giữ, chút dại khờ tuổi trẻ
Là nụ hôn đầu, muôn quên nhưng không thể!
Chỉ vậy thôi, cổ tích nhé, vậy thôi...
Tạm biệt mi, cơn mộng đón ta rồi
Hẹn gặp lại, khi luân hồi, hậu kiếp.

Sunday, August 7, 2011

Đôi Mắt...


Có xá gì đâu, một chút buồn?
Một chút nuối tiếc, chút cô đơn?
Một chút xót xa và thương nhớ?
Một chút hoang mang, chút bẽ bàng?
Chỉ là chút nghĩ, thoáng vụt ngang
Lùa về ký ức, mang kỷ niệm
Đem về khoảnh khắc chưa từng chết...
Đắm chìm trong đôi mắt, biếc huyền!

Vĩnh biệt, ừ thì ta vĩnh biệt!
Biếc huyền, ôi sao vẫn biếc huyền!